"Các Bé" em thích quà gì ngày trung thu?

Thảo luận trong 'Thôn con gái'

  1. bin_kute

    bin_kute New Member

    Còn nhớ Trung thu lâu rất lâu rồi, em lon ton chạy theo đội quân nhí nhố của xóm mà anh chính là ... tên cầm đầu. Anh đưa cho em chiếc đèn lồng “tự chế” từ vỏ hộp xà phòng, bên trong là một cây nến lấp lánh sáng với gương mặt anh lấm tấm mồ hôi: “Trẻ con cầm đèn mà chơi. Đèn anh làm. Mày thấy đẹp không?”Còn nhớ Trung thu của một năm nào đó, anh bối rối bấm máy gọi cho em. Cứ mỗi tiếng chuông reo, lòng anh lại khấp khởi lo lắng. Ba em nhấc máy. Mồ hôi lại toát ra đầm đìa. Đầu dây bên kia phát ra tiếng “A lô” thật khẽ mà anh bối rối chẳng biết nói sao. “Ờ lát nữa ra đầu ngõ gặp anh nhé!” và cúp máy như một kẻ trộm. Cuộc hẹn riêng tư đầu tiên thành công tốt đẹp. Anh tặng em chiếc đèn lồng đỏ - đã công phu và chuyên nghiệp hơn rất nhiều. Còn nhớ khi ấy gương mặt em sáng bừng với nụ cười rạng rỡ. Anh cứ ngẩn ngơ mãi: “Trẻ con, sao em đáng yêu thế này?”Những mùa Trung thu đi qua. Năm nào cũng thế, năm nào em cũng đòi anh tặng quà. “Lớn rồi mà cứ nhõng nhẽo như trẻ con vậy!” – “Thì em vẫn là trẻ con đối với anh mà, đúng không Người lớn?” Những tiếng lanh lảnh dễ thương rót vào tim anh một điều gì đó rất ngọt, giống như tình yêu đang cất lên những lời khe khẽ: “Trẻ con à, có lẽ anh thương em mất rồi!”
    [​IMG]Mỗi mùa Trung thu, kỷ niệm lại ùa về trong anh (Ảnh minh họa)
    Có lẽ anh thương em mất rồi. Thương cái cách em đòi anh tặng quà bằng được, hồn nhiên chẳng ngại ngần. Thương cái mặt hờn dỗi khi anh vờ như không thèm để ý. Thương ánh mắt rạng ngời và hai má ửng hồng trong nắng mỗi khi nhận những món quà anh tặng. Thương cái điệu giơ hay ngón tay cười toe trước ống kính: “Nào chụp em một bức kỉ niệm với đèn lồng của anh nhé!” Thương câu nói giản dị mà khiến tim anh mềm đi vì sung sướng: “Em cứ muốn làm trẻ con mãi thôi, để Trung thu Người lớn còn tặng quà!”Có lẽ anh thương em mất rồi. Thương những kỉ niệm ngày thơ ấu, thương những năm tháng đã cùng đi qua: anh thấp thỏm quan sát em - từ cô bé mặc chiếc váy xanh bé bỏng đến cô thiếu nữ khoác trên mình chiếc áo dài trắng duyên dáng. Tình yêu là thế đó em, lớn lên theo thời gian, mỗi ngày một chút, mỗi ngày một thương, mỗi ngày một yêu. Tình yêu là như thế đó em, đến với ta tự lúc nào không hay, tình cờ như cơn gió bay ngang nhưng rộn ràng trong tim rất nhiều mong nhớ. Giống như anh nhớ em, cả khi em đang ríu rít kề bên.Hãy cứ là trẻ con của anh, em nhé. Để mỗi Trung thu đến anh lại có cớ tặng em những món quà. Để mỗi Trung thu đến anh sẽ lòng vòng chở em đi chơi. Để những khi buồn, Người lớn sẽ dang rộng cánh tay, che chở em; sẽ là bờ vai êm nhất, an toàn nhất khi em cần dựa vào. Để luôn được trông thấy em cười, những nụ cười sẽ làm một ngày của anh sáng bừng và ấm áp như ánh nến vàng lấp lánh sáng trong chiếc đèn lồng đỏ, nhé em.Này trẻ con, Trung thu em thích quà gì nào? Những chiếc đèn lồng màu sắc, những vòng xe qua phố phường rộn rã hay những lời yêu thương thật ngọt ngào? Anh sẽ thầm thì vào tai em thật khẽ: “Hãy là trẻ con của anh nhé, riêng mình anh thôi, được không em?"
    heomap thích bài này.

Chia sẻ trang này